Đêm xuống, người ở làng thường mở vọng cổ. Không phải để nghe cho vui. Cũng không hẳn để giải sầu. Chỉ là một thói quen. Như thể không có tiếng đờn, tiếng ca thì đêm không tròn.
-
“Phảng kia đương chế cù nèo cà đun quơ...”
Ðó là mấy câu hát trong “Lý Cái phảng”, dân ca Nam Bộ. Nguyên văn bài lý như vầy: “Mùa màng mạ mọng cà đun gieo cà đun gieo. Phảng kia đươn chế cù nèo cà đun quơ cà đun quay”.
-
Gót thu
Mảnh nắng chiều vắt qua song cửa/ Đậu hờ trên tóc em/ Thơm suốt triền hoa gió
-
Nhiên xưa
Như kẻ trộm lần về ngày cũ/ thuở em buồn/ anh còn mê mải làm thơ
-
Mùa thu không buộc tóc
Em cứ bảo mùa thu không buộc tóc/ Để mùa trôi lăn lóc phiến thu gầy/ Rồi bẽn lẽn nét duyên con gái/ Em khẽ cười má đỏ hây hây.
-
Cô giáo và mùa thu
Gió thu về khe khẽ/ Hoa cỏ may trở mình/ Chiếc lá vàng bất chợt/ Bên hiên thềm rơi nghiêng.
-
Ngày thôi giãn cách
Nơi đầu hẻm Quyên ở trọ vừa lập chốt kiểm soát khu vực phong tỏa. Trong phòng trọ, Quyên trong lúc bần thần lo lắng đã vô thức gọi điện thoại cho má. Khi nghe tiếng má, Quyên chợt như bừng tỉnh.
-
Những chính sách khai khẩn, lập làng mới ở Nam Bộ thời Nguyễn
Sau khi vua Gia Long lên ngôi năm 1802, chính quyền nhà Nguyễn đã thiết lập bộ máy đến tận cơ sở. Trong đó, các định hướng về nông nghiệp được thực thi, nổi bật nhất là chính sách khẩn hoang, lập làng mới ở Nam Bộ.
-
Đầu cơ nghiệp
Ngày bấm bụng bán đôi trâu để lấy tiền cho con gái rượu lên thành phố học, ba dúi vào hành trang của nhỏ học trò xóm Lung Trâu niềm hy vọng thoát nghèo.
-
Điều khó nói
Thành phố sau một chiều mưa/ Thẫn thờ, em ngồi bên cửa/ Nhớ dáng thư sinh trắng trẻo/ Chuyện vui anh kể mê hồn/ Như đang bên em tái hiện…
-
Nơi cuối dòng sông
Quê hương anh, nơi cuối một dòng sông/ Biển bao la thân thương như tình mẹ/ Sông phiêu bạt qua những miền đất lạ/ Nay trở về nghe tiếng biển hát ru
-
Dấu ấn Lăng Thoại Ngọc Hầu
Thoại Ngọc Hầu tên thật là Nguyễn Văn Thoại (1761-1829), người huyện Diên Phước (Quảng Nam) được triều đình nhà Nguyễn cử vào khai phá và trấn giữ An Giang đạo.
-
Chiều vàng phố nhỏ người qua
Nếu còn một chiều thành phố/ nhẹ nhàng chủ nhật về đâu/ nếu còn màu chiều phố cũ/ mi đừng đọng nữa mùa thu
-
Nhẹ như hương lụa em cầm
Em kéo mù sương thành kén/ Ngày tôi hóa phận tơ tằm/ Chiếc lá dâu từ tiền kiếp/ Về lót dưới vuông trăng rằm
-
Phía không có mùa thu
Em! Đừng về. Phía ấy... không mùa thu/ Chiều hổ phách chia đôi bờ thương nhớ/ Bởi mưa ngâu nửa đời ta mắc nợ/ Đêm cuối ta cùng trả lại riêng em!
-
Sao lũ muộn về?
Đầu tháng 9 này, dân đất Chín Rồng lo âu, trăn trở:/ Phù sa về chỉ nhích từng phân?/ Bao ngư cụ thu cá, tôm mùa lũ/ Vẫn phơi mình, chưng hửng bờ sông!
-
Sợi tóc đi lạc
Chị giận anh, kê tấm nệm nằm cạnh nhà bếp, chỗ này mùi dầu mỡ, mắm muối cứ đêm là xông lên… Mặc kệ, chị chịu được.
-
Tìm hiểu vài thể loại hò Nam Bộ xưa
Theo các nhà nghiên cứu, hò Nam Bộ hình thành theo quá trình các lưu dân vào phương Nam khai khẩn, đa phần lấy ca dao làm nền tảng thể hiện qua giọng ngâm, ru có luyến láy.
-
Hương chiều vẫn ngát xanh
Chẳng thể gọi tên em cho chiều lên men nhớ/ Nỗi niềm chi gió thở lay lá cành/ Chiều lên xanh, hương chiều vẫn ngát xanh.
-
Tìm hương hoa lý
Ta men qua ngõ giao mùa,/ Hanh hao cả giọt nắng chưa cũ càng./ Bước đời sao cứ ngổn ngang?/ Bỏ quên luôn mái đình làng tuổi xưa.
-
Thu
Chỉ còn một vùng hiu quạnh/ Bất ngờ mùa thu tan ra/ Bất ngờ ta nhìn thấy ta/ Trầm luân trong em hữu hạn
