Đêm xuống, người ở làng thường mở vọng cổ. Không phải để nghe cho vui. Cũng không hẳn để giải sầu. Chỉ là một thói quen. Như thể không có tiếng đờn, tiếng ca thì đêm không tròn.
-
Ngày xưa con nhé
Mai này/ em hãy kể cho con nghe về những ngày xưa/ những ngày con còn bập bẹ/ gọi mẹ kêu ba chập chững tiếng đầu lòng/ là lúc quê hương lặng lẽ/ đất nước can trường vượt gian lao
-
Chuyện đời thực của ni cô Huyền Trang trong phim “Biệt động Sài Gòn”
Sau 35 năm ra mắt, phim “Biệt động Sài Gòn” với những sự kiện và nhân vật anh hùng ghi dấu một thời “mưa bom lửa đạn” vẫn để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng công chúng.
-
Ra phố chiều thứ bảy
Những ngày bình yên đó, chiều thứ bảy anh chị không nấu cơm nhà, mà chở nhau ra phố. Con phố ấy rất thân thuộc từ khi hai người còn nhỏ, từ lúc quen nhau - năm anh học lớp 11 và chị học lớp 10.
-
Tiếng tơ trên sông
Con nước đứng, mặt sông yên lặng như tờ, những tiếng đờn kìm ông Tám thả rưng rưng lan dài trên mặt nước.
-
Mùa thu ở lại
Em đi/ bỏ lại mùa thu
-
Tìm về một nét duyên quê
Tìm về một nét duyên quê/ Liêu xiêu ngọn khói triền đê nắng vàng
-
Người về chín nhớ mười thương
Người về tìm lại dòng sông/ Thấy con thuyền giấy vẫn chòng chành trôi
-
Hẹn lại phố ơi
Đến bao giờ phố gặp lại phố xưa/ phố của những ngày chưa cách trở
-
Chuyện xưa, voi ở miền Tây
Trong 2 bài biên khảo đã đăng (“Voi trong tâm thức người xưa” ngày 15-8 và “Ở nơi vương quốc của loài voi” ngày 22-8) chúng tôi đã đi tìm những bằng chứng về tâm thức dân gian, địa danh, sự tích và những tư liệu để cho thấy sự góp mặt của loài voi trong buổi khẩn hoang vùng đất ÐBSCL.
-
Vọng bái cha
“A lô Trung à. Cha con... mất rồi...” - giọng má nghẹn lại, “Con xin phép thủ trưởng đơn vị về để tang cha nghen”. “Dạ!” - tiếng anh tôi rất nhỏ giữa những tiếng khóc kìm nén.
-
Trăng rằm Vu Lan
Ngày về quê cũ xa xăm/ Bên song thổn thức trăng rằm Vu Lan
-
Chiều nay con khóc
Hôm nay tôi đã buồn rồi/ Liu riu dòng nước vịn đôi mái chèo
-
Có mẹ bên đời…
Nghe trong ngày tháng lặng thầm/ Chuông chùa theo gió xa xăm gọi về
-
Chuyện xưa, voi ở miền Tây
Tiếp theo kỳ trước (“Voi trong tâm thức người xưa” đăng ngày 15-8), kỳ này xin kể về vùng đất Ngã Bảy - Phụng Hiệp xưa được xem là vương quốc của loài voi, với những bầy voi cao lớn, hàng trăm con.
-
Những cánh chim trên biển
Nghe gió hòa trên sóng biếc/ tàu con đi mang nhiệt huyết tuổi hai mươi
-
Thưa má con đi
Cúi đầu. Thưa má con đi/ Đường xa gối mỏi sá gì má ơi!
-
Chuyện xưa, voi ở miền Tây
“Dưới sông sấu lội, trên rừng cọp um”, “Khỉ ho, cò gáy”, “Muỗi kêu như sáo thổi, đĩa lềnh tựa bánh canh”, “Cỏ mọc thành tinh, rắn đồng biết gáy”... là cảnh tượng thuở khẩn hoang châu thổ Cửu Long.
-
Khi chúng mình già đi
ngày mai thôi, chúng mình già đi/ qua sẽ trồng căn nhà bên bờ sông
-
Em đừng vốn hóa tình ta
Em đừng vốn hóa cuộc tình/ Chứng khoán chao đảo
-
Những ngõ phố buồn
Những ngõ buồn chở tiếng xe đi/ bỏ lại thì thầm to nhỏ
