Đêm xuống, người ở làng thường mở vọng cổ. Không phải để nghe cho vui. Cũng không hẳn để giải sầu. Chỉ là một thói quen. Như thể không có tiếng đờn, tiếng ca thì đêm không tròn.
-
Bồng bềnh tháng chín
Dường như là giọt nắng/ Vừa lan tỏa mịn màng/ Cuốn theo cùng cánh gió/ Bay vào trong giấc mơ
-
Tình thu quê nhà
Dặt dìu câu hát nồng môi/ Thầm ru cò trắng xa xôi nẻo về/ Hương mùa thổn thức cơn mê/ Mưa giăng man mác tỉ tê đêm dài
-
Tóc mẹ
Mùa trôi trên tóc mẹ/ Màu sương khói hao gầy/ Tay nâng niu sợi bạc/ Gửi vào trong trời mây
-
Đường chiều
Đợi làm gì em hỡi chút bâng quơ/ Khi câu thơ ươm đầy hương dấu cũ/ Ai tắt nắng để lưng chiều ủ rũ/ Hoa cỏ buồn gió đọng giọt không bay
-
Nhà xưa
Tôi hay ngửi thấy mùi khói ấy, nó lấn át cả mùi giấy mực trong căn phòng chứa đầy hồ sơ sổ sách. Tôi ngửa mặt lên, hít căng lồng ngực mùi khói nồng nàn ấy, sợ nó bay đi mất. Đồng nghiệp cười bảo tôi chỉ giỏi tưởng tượng, trong căn phòng làm việc trên tầng mười sáu của tòa nhà giữa trung tâm thành phố này, làm gì có ngọn khói nào bay tới được? Tôi hụt hẫng. Ngọn khói vụt tan. Tôi cũng thấy lòng mình vỡ tan.
-
Miếu Bà Cố Chủ ở hòn Sơn
Hòn Sơn hay còn gọi hòn Sơn Rái, tên chữ là Lại Sơn, là xã đảo thuộc huyện Kiên Hải, tỉnh Kiên Giang. Đây là hòn đảo được cư dân người Việt cư trú từ lâu đời, mưu sinh bằng việc khai thác và đánh bắt thủy sản. Miếu Bà Cố Chủ tại đây là một trong những minh chứng cho lịch sử hòn Sơn.
-
Hành trình 20 năm “theo dấu người xưa”
“Từ buổi ban sơ, ai là người huy động lưu dân khai khẩn, lập làng, dựng đình, cất chùa, mở chợ; vị quản thủ nào đã dày công mở mang vùng đất mới; võ tướng nào từng dọc ngang chinh chiến để bảo toàn cương thổ cho muôn đời sau? Những câu hỏi đó luôn là nỗi trăn trở của những người nặng lòng với lịch sử quê hương. Nhưng để làm sáng tỏ công lao của tiền nhân, tái hiện chân thực các sự kiện lịch sử từ hàng trăm năm trước... quả là một hành trình gian nan”
-
Chút tình
Ai về bến chợ Phó Sinh/ Cho ta nhắn gửi chút tình về em/ Dòng sông sóng gợn êm đềm/ Miên man nỗi nhớ im lìm trôi xuôi
-
Trong mắt cỏ mùa thu
Sương nói gì trong mắt cỏ mùa thu/ Ngây ngô gió giấu lời thương vụng dại/ Chỉ vạt nắng đem tơ trời về lại/ Buộc lá sen khô hương nhớ nhu mì
-
Cho tôi
Cho tôi một chút hương mùa/ Gối trong vạt áo ngày xưa trốn tìm.
-
Chị không lấy chồng
Ngoài bốn mươi, chị vẫn chưa lấy chồng. Nhiều người bảo rằng chị kén quá nên ế. Xung quanh chị bao lời xì xầm: “Nói ế vậy thôi, nhưng chưa chồng con nên vẫn còn son, vẫn đẹp”; “Thì có đẹp, có mặn mà đằm thắm nhưng tránh sao được cái tuổi nó đuổi xuân đi.
-
Ký ức Hội An
Vẫn còn ký ức Hội An/ Đèn lồng phố cổ trăng vàng bến xưa/ Tháng Tám trời cứ mãi mưa/ Để em ướt áo cho vừa nhớ thương
-
Tôi vừa đi vừa nắm tay em
Em đừng đóng cửa trái tim lại/ Tôi nghe rừng vừa thổn thức xanh
-
Ghe bầu
Gió sớm mai thổi ngang ngã ba sông, Miền đứng trên mũi ghe ngó ra xa xa. Một quãng sông còn ẩn mình trong khói sóng.
-
Đêm qua tôi mơ
Đêm qua tôi mơ thấy tôi/ Hồn nhiên bên đám trẻ thời ấu thơ
-
Cho khúc thu vàng
Phía mùa hoa nở lao xao/ Tình chưa bắt nắng
-
Nước mắm cá linh: Chuyện xưa, chuyện nay
Sách xưa còn ghi lại: Hà Tiên là một trong những nơi xuất xứ đầu tiên của nước mắm làm bằng cá biển, chủ yếu từ cá cơm biển, dân gian gọi “nước mắm hòn” vì sản xuất tại các hòn đảo ở biển Tây, mà nổi tiếng nhất là nước mắm hòn Phú Quốc.
-
Những ngày cuối của dòng Mekong hùng vĩ
Là một trong những dòng sông lớn nhất thế giới với thủy trình 4.354km bắt nguồn từ cao nguyên Tây Tạng, chảy qua Trung Quốc, Myanmar, Lào, Thái Lan, Campuchia và Việt Nam, sông Mekong có một vai trò quan trọng trong lịch sử địa chính trị
-
Giàn đậu biếc ngày xưa
Còn nhớ ngày Hoàng đưa cô về, hàng long não cuối phố vào mùa, hoa từng chùm li ti trong kẽ lá. Hoàng nghịch ngợm cho xe chạy đuổi theo đám hoa rơi lả tả trên đường, cô ngồi đằng sau tít mắt cười.
-
Buồn thì cũng để cho vui
Thật ra chẳng có gì đâu/ Buồn là đôi lúc thay màu độ vui
