Bánh tét không chỉ là loại bánh truyền thống mà hầu hết gia đình ở Nam Bộ dâng cúng ông bà tổ tiên những lúc giỗ chạp, Tết nhất; mà còn thể hiện chiều sâu văn hóa trong đời sống của cư dân nơi đây.
-
Năm, mười, mười lăm, hai mươi...
Tư đút thêm lá dừa khô vô miệng lò, lửa tham lam phún lên cháy rừng rực hắt hơi nóng lên má cô đỏ ửng. Nồi cơm ùng ục sôi, dám chừng lát nữa là cạn queo nước với lớp cơm cháy khét cộm đáy. Tư không quan tâm điều đó. Cô chỉ làm cho có cái để làm. Miệng đắng nghét, cơm có ngon hay không cũng như nhau thôi.
-
Khởi sắc sáng tác văn học ở Cần Thơ
Các hội viên Hội Nhà văn TP Cần Thơ vừa cùng tổ chức buổi ra mắt chung 21 tác phẩm mới, một sự kiện hiếm có của văn chương Việt Nam hiện nay.
-
Không gian biển trong Lễ hội nghinh Ông ở Tây Nam Bộ
Lễ hội nghinh Ông là một trong những lễ hội lớn được tổ chức hằng năm của cư dân vùng biển Tây Nam Bộ và không thể thiếu nghi thức dong thuyền ra biển cả, tạo nên không gian văn hóa đặc biệt.
-
Nhà văn Vũ Hạnh - “Ngòi bút tỏa sáng tinh thần văn hóa dân tộc”
NXB Văn hóa - Văn nghệ TP Hồ Chí Minh vừa tổ chức chương trình giao lưu cùng nhà văn Vũ Hạnh - “Ngòi bút tỏa sáng tinh thần văn hóa dân tộc” vào sáng 26-9-2020 tại Đường Sách TP Hồ Chí Minh.
-
Một hồn thơ thấm đẫm hồn dân tộc
"Từ "Từ ấy" đến "Một tiếng đờn", thơ Tố Hữu là một nguồn mạch quan trọng tạo nên khuôn mặt đẹp của thơ ca Việt Nam hiện đại". Giáo sư Hà Minh Đức đã nhận định như vậy trong quyển "Tố Hữu - Thơ" (NXB Văn học, 2005, tái bản lần thứ 7).
-
Nồng nàn của đất
Trà đã cạn, nhìn trăng treo ngọn cau, Tám Tần cao hứng ca vọng cổ, dứt câu nào là Sáu Thà vỗ đùi cái bốp khen "Ngọt như mía lùi". Tiếng ca của Tám Tần vang qua sông, vọng vào tuốt trong xóm. Tám Tần không thích ca vọng cổ trên chòi, chỉ thích ở dưới chiếc ghe này.
-
Trong ngôi nhà của cha
Khi rời khỏi nơi ấy đến sống với dì, sau ngày cha mất, tôi chưa từng nghĩ có ngày sẽ trở về. Tôi cứ mải miết nơi Sài Gòn nhộn nhịp, mang trong lòng tâm cảm bất an, buồn bã, chỉ có thể nương những cơn mưa giông để khóc thật to trên đường, giữa những người xôn xao xa lạ, cho vơi bớt nỗi buồn.
-
Bài thơ tình cho tháng chín
Tháng chín về/ Không nhớ cũng không thương/ Không chán mắt để thành yêu đắm đuối/ Đâu bờ bến để còn rong ruổi/ Chẳng tương tư cũng nhớ môi mềm
-
Mùa trăng ngọt lành
Những mùa trăng sáng long lanh/ Soi vào cổ tích ngọt lành ca dao/ Ta về lối cũ xôn xao/ Vẹn nguyên ký ức cồn cào nhớ quên
-
Ru vầng trăng quê
Trăng non cuối lối hao gầy/ Ngày về quê cũ đong đầy nhớ thương/ Tóc tre gội gió dầm sương/ Hoa cau hương bưởi còn vương mái đầu
-
Tục lệ cúng rằm trong dân gian
Tâm thức dân gian Việt Nam từ xa xưa cho đến ngày nay rất coi trọng việc cúng kiến, để cầu mong cuộc sống bình yên, hòa thuận, ấm no; cũng tỏ lòng thành kính với thiên nhiên qua việc thờ cúng các vị Thần, thể hiện tín ngưỡng tôn giáo, hoặc tưởng nhớ các bậc tiền hiền, hậu hiền hay ông bà tổ tiên.
-
Hình với bóng
Vợ nhớ kỹ, đêm đó như thói quen, chồng nghiến răng rạo rạo, áp cả tiếng gió lòn vào vách lá. Âm thanh quen như ru, vợ ngon lành chui vào giấc ngủ. Đến lúc gà gáy hồi đầu thì chồng ngồi dậy vén mùng.
-
“Miền Nam đi trước về sau”
“Từ ngày “Nam Bộ kháng chiến” (23-9-1945) đến ngày “Toàn quốc kháng chiến” (19-12-1946), nhân dân Nam Bộ đã tiến hành cuộc khởi nghĩa chống thực dân Pháp trước cả nước 15 tháng.
-
Bồng bềnh tháng chín
Dường như là giọt nắng/ Vừa lan tỏa mịn màng/ Cuốn theo cùng cánh gió/ Bay vào trong giấc mơ
-
Tình thu quê nhà
Dặt dìu câu hát nồng môi/ Thầm ru cò trắng xa xôi nẻo về/ Hương mùa thổn thức cơn mê/ Mưa giăng man mác tỉ tê đêm dài
-
Tóc mẹ
Mùa trôi trên tóc mẹ/ Màu sương khói hao gầy/ Tay nâng niu sợi bạc/ Gửi vào trong trời mây
-
Đường chiều
Đợi làm gì em hỡi chút bâng quơ/ Khi câu thơ ươm đầy hương dấu cũ/ Ai tắt nắng để lưng chiều ủ rũ/ Hoa cỏ buồn gió đọng giọt không bay
-
Nhà xưa
Tôi hay ngửi thấy mùi khói ấy, nó lấn át cả mùi giấy mực trong căn phòng chứa đầy hồ sơ sổ sách. Tôi ngửa mặt lên, hít căng lồng ngực mùi khói nồng nàn ấy, sợ nó bay đi mất. Đồng nghiệp cười bảo tôi chỉ giỏi tưởng tượng, trong căn phòng làm việc trên tầng mười sáu của tòa nhà giữa trung tâm thành phố này, làm gì có ngọn khói nào bay tới được? Tôi hụt hẫng. Ngọn khói vụt tan. Tôi cũng thấy lòng mình vỡ tan.
-
Miếu Bà Cố Chủ ở hòn Sơn
Hòn Sơn hay còn gọi hòn Sơn Rái, tên chữ là Lại Sơn, là xã đảo thuộc huyện Kiên Hải, tỉnh Kiên Giang. Đây là hòn đảo được cư dân người Việt cư trú từ lâu đời, mưu sinh bằng việc khai thác và đánh bắt thủy sản. Miếu Bà Cố Chủ tại đây là một trong những minh chứng cho lịch sử hòn Sơn.
-
Hành trình 20 năm “theo dấu người xưa”
“Từ buổi ban sơ, ai là người huy động lưu dân khai khẩn, lập làng, dựng đình, cất chùa, mở chợ; vị quản thủ nào đã dày công mở mang vùng đất mới; võ tướng nào từng dọc ngang chinh chiến để bảo toàn cương thổ cho muôn đời sau? Những câu hỏi đó luôn là nỗi trăn trở của những người nặng lòng với lịch sử quê hương. Nhưng để làm sáng tỏ công lao của tiền nhân, tái hiện chân thực các sự kiện lịch sử từ hàng trăm năm trước... quả là một hành trình gian nan”
-
Bánh tét trong đời sống cư dân Nam Bộ

- Gió về hiên nhà
- Viết tiếp "thương hiệu" cho văn chương Cần Thơ
- Mời quý độc giả đón đọc ấn phẩm Xuân Bính Ngọ 2026 của Báo và Phát thanh, Truyền hình Cần Thơ
- Qua phà Thủ Thiêm năm 2010
- Đến Hòn Khoai, nhớ Anh hùng Phan Ngọc Hiển
- Những ngày cuối năm
- Những trái xoài mùa sau
- Nhiều sách mới ra mắt dịp Tết Dương lịch 2026
- Những bài phê bình văn học “ngẫm thật kỹ, nghĩ thật lâu”
-
Mời quý độc giả đón đọc ấn phẩm Xuân Bính Ngọ 2026 của Báo và Phát thanh, Truyền hình Cần Thơ

- Đến Hòn Khoai, nhớ Anh hùng Phan Ngọc Hiển
- Xuân bên bến quê
- Những ngày cuối năm
- Qua phà Thủ Thiêm năm 2010
- “Giữa trận đồ ma túy”
- “Đời gió bụi” của nhà văn Nguyễn Phan Quế Mai
- Bánh tét trong đời sống cư dân Nam Bộ
- Viết tiếp "thương hiệu" cho văn chương Cần Thơ
- Gió về hiên nhà
