Đêm xuống, người ở làng thường mở vọng cổ. Không phải để nghe cho vui. Cũng không hẳn để giải sầu. Chỉ là một thói quen. Như thể không có tiếng đờn, tiếng ca thì đêm không tròn.
-
Lời trần tình của “Ðám trẻ nhiễu văn hóa”
“Bạn đến từ đâu” là câu hỏi đơn giản, bình thường với hầu hết mọi người, nhưng với những đứa trẻ sinh sống ở nhiều quốc gia, đó lại là một câu hỏi khó trả lời. Bởi với họ, hành trình khẳng định danh tính và tìm nơi mình thuộc về vô cùng phức tạp.
-
Chùa Ông Bắc ở Long Xuyên
Chùa Ông Bắc (còn có tên gọi Bắc Ðế Miếu) là một trong những ngôi chùa còn bảo tồn khá nguyên vẹn các đường nét kiến trúc, hoa văn và cách bài trí mang đậm dấu ấn của cộng đồng dân tộc Hoa ở An Giang.
-
Mùi của mùa thu
Bà lão mở cửa sổ, cơn gió buổi sớm mang theo mùi hoa thiên lý ùa vào phòng, trên giàn tre được mắc tạm võng xuống những chùm hoa đang nở bung.
-
Mấy cách nói đặc trưng của người Nam Bộ
Trong giao tiếp, người Nam Bộ có vô vàn cách nói được xem là đặc thù, chân chất và dễ thương. Ðiều đó cũng một phần xuất phát từ văn hóa, phong tục, nếp sống và tính cách con người nơi đây.
-
Cô giáo Phương
Xe càng gần đến cánh cổng có giàn hoa thiên lý, cô giáo Phương càng thêm kiên định việc đưa cô bé học trò có đôi mắt đen dịu dàng trở lại lớp học.
-
Chợ nổi
-
Thương bến sông quê
-
Mây trắng miền quê
Ngày đó, Tri hỏi tôi: "Thành phố có gì vui?". Tôi nói: "Nhiều cái vui lắm. Nhưng ở hoài… sẽ thấy lạc lõng". Tri ngớ người: "Tại sao?". Tôi cười: "Bao giờ lên thành phố, sống lâu ở đó, Tri sẽ hiểu". Tri nhíu mày, vẻ đăm chiêu. Tận sâu bên trong, Tri vẫn luôn mơ về thành phố.
-
Chuyện tình chàng Cuội
Em đi tôi rớt nụ cười/ Trăng đi rớt xuống một người... là tôi!
-
Hương ổi mùa thu
Chợt nghe hương ổi nồng nàn!/ Nương theo cánh gió dịu dàng thoảng qua/ Thu về màu nắng phôi pha/ Heo may thao thiết là đà cuốn xoay.
-
Theo dấu mùa xưa
Ta đi tìm mùa thu thất lạc/ Lá vàng rơi xao xác ngõ quê buồn.
-
Thôi gọi người dưng
Nếu có lần va vấp cơn mưa/ nghe riêng tư ướt đầy lối nhỏ/ những thân thương từ khi người bỏ/ chợt lạ lùng bỡ ngỡ phút về xưa
-
Vật nuôi và các loài cây đồng hành cùng cư dân thời khẩn hoang
ĐBSCL thời khẩn hoang là vùng đất mênh mông, hoang hóa, có rất nhiều sông rạch tự nhiên cùng đầm lầy lau sậy, tràm, mắm... cũng như vô vàn thú dữ.
-
Dấu ấn Di tích Trận Giồng Bốm
Tháng 4-2022, UBND tỉnh Bạc Liêu long trọng tổ chức lễ đón nhận Bằng xếp hạng Di tích Lịch sử cấp quốc gia đối với “Ðịa điểm Trận Giồng Bốm (1946)”.
-
Đêm rằm miền quê
Gió thu khua phiến lá mềm/ Những vệt trăng sáng bên thềm hoa cau/ Ngõ nhà bầy trẻ gọi nhau/ Trống lân từng nhịp xôn xao cánh đồng
-
Đánh thức mùa thu
Em có về cùng tôi nơi ấy mùa thu/ Chiếc lá thuộc bài giữ ngợp trời thương nhớ/ Bài thơ ký thác đời trăm ngàn mảnh vỡ/ Mới hay cơn mưa chiều đánh thức heo may
-
Trả nhớ cho người
Ừ thì trả nhớ cho người/ Cái bữa hôm trước mải vui cầm nhầm.
-
Xóm quê ngày ấy
Ngày xưa tan học nhớ không?/ Đường về áo trắng mênh mông bóng chiều/ Mắt nhìn xao xuyến tình yêu/ Bài thơ anh viết gửi nhiều thiết tha!
-
Bài vọng cổ ấy buồn quá
Hai đứa không có tài sản để chia. Thực sự là chẳng có gì đáng giá để chia hết. Thụy cũng chẳng đành nuôi bé My năm nay chuẩn bị đi mẫu giáo.
-
Quan Đế võ miếu ở Bình Thủy
Quan Đế võ miếu hiện tọa lạc tại số 179, khu vực I, phường An Thới, quận Bình Thủy, TP Cần Thơ.
