Đêm ấy, trời đầy sao

Đêm xuống, người ở làng thường mở vọng cổ. Không phải để nghe cho vui. Cũng không hẳn để giải sầu. Chỉ là một thói quen. Như thể không có tiếng đờn, tiếng ca thì đêm không tròn.

  • Sớm mai còn đó giêng mùa

    Sớm mai còn đó giêng mùa

    Những nụ giêng hồng khoe sắc/ em tôi còn nhớ gì không

  • Giao diện

    Trong giao diện cuộc tình/ Em bước qua đời tôi

  • Sóng xanh 

    Sóng xanh

    Ta đã hát với mơ màng câu hát Ngày đang xanh, bàng bạc phía chân trời.

  • Gạo chợ nước sông 

    Gạo chợ nước sông

    Mặt trời còn thấp tè trên ngọn cây xa xa, nắng còn mong manh trên mặt sông dập dềnh sóng, thì xóm chợ nổi đã có tiếng mũi ghe này cọ vào mũi ghe kia, tiếng máy nổ giòn tan. Bà con thương hồ đem trái khóm, trái ổi, bắp cải… treo lên cây bẹo ngoài mũi ghe thay cho lời rao hàng.

  • Tháng Giêng hoa cải về trời

    Những lời nói huyễn hoặc đêm, huyễn hoặc/ tôi xanh thêm ý nghĩ

  • Nụ xuân

    Như nhựa trong cành non/ Như nụ hoa vừa hé

  • Lối ấy em về

    Cuối nẻo em đi về/ chiều tan phai vết nắng

  • Cây mộc lan nõn xanh 

    Cây mộc lan nõn xanh

    Ðó là con đường đất chạy dọc bờ sông, men theo bãi cỏ. Chiều chưa tắt nắng nhưng sương đã giăng, đến lối rẽ, Ðan dừng lại. Ðoạn đường này Ðan đã đi qua một lần nhưng sao hôm nay trông lạ hơn, bốn bề cỏ mọc.

  • Hẹn

    Em hẹn gì khi mùa xuân đến/ Mà niềm ước mơ nở thành hoa

  • Bánh nếp
    nét văn hóa phổ đồng 

    Bánh nếp <br>nét văn hóa phổ đồng

    Các loại bánh làm từ nếp vốn đã rất quen thuộc với văn hóa ẩm thực Việt Nam. Trong đó, nổi bật là bánh chưng và bánh tét, ngoài ra còn có nhiều loại bánh khác hết sức đa dạng.

  • Hỏi mùa xuân

    Hỏi mùa xuân

    Ai giấu hương xuân trong làn tóc/ Thoảng bay theo gió nồng nàn

  • Dáng xuân về

    Một mình giữa quán đông/ nghe gió thổi qua lòng

  • Góp thêm đôi điều về chuyện bảo tồn di sản Bùi Hữu Nghĩa thuở trước 

    Góp thêm đôi điều về chuyện bảo tồn di sản Bùi Hữu Nghĩa thuở trước

    Tên tuổi, đức độ và văn tài của Thủ khoa Bùi Hữu Nghĩa từ xưa đã được nhân dân, các nhân sĩ, trí thức ghi nhận và tôn vinh. Nhờ đó, danh tiếng “Rồng Vàng” xứ Ðồng Nai xưa được truyền lưu hậu thế.

  • Ngày xuân

    Rừng có chim muông trời có mây/ Chung quanh thành phố có đêm ngày/ Trong ta em bước đi nhè nhẹ/ Ta có em trời đất không hay

  • Nơi dòng sông mở đất

    Nơi MeKong chảy vào đất Việt/ Dòng sữa phù sa lúa mướt chân đồi/ Những cù lao chở đầy ước vọng/ Quê ta như con tàu giữa sông Hậu lao xao!

  • Bâng khuâng men lối xuân về

    Nắng có về ấm phố chưa em?/ nghe ngọn gió đường xa đổi chướng/ khi chân đời ngược xuôi muôn hướng/ bất chợt chiều dậy sóng xôn xao

  • Ca dao nồng nàn…

    Thềm xuân khói mỏng loang đầy/ Đính trên mi gió áng mây xa vời/ Em ngồi suối tóc buông lơi/ Thêu thùa từng sợi tơ trời nghiêng nghiêng

  • Chợ Cái Răng xưa 

    Chợ Cái Răng xưa

    Sơ thời, ngày 1-1-1868, huyện Phong Phú được sáp nhập với vùng Bãi Sào/Xàu (Sóc Trăng) lập thành quận, lập Tòa bố tại Sa Ðéc. Hạt Sa Ðéc (phủ Tân Thành) đặt lỵ sở tại Sa Ðéc gồm 3 huyện: Vĩnh An, An Xuyên và Phong Phú.

  • Mở cửa vào nhà 

    Mở cửa vào nhà

    Mỗi ngôi nhà đều có cửa và tất nhiên là có ổ khóa để giữ bình yên bên trong và chiếc chìa khóa chỉ chủ nhân được giữ. Ngôi nhà đó cũng vậy, có chiếc chìa khóa được đặt ở một nơi chỉ hai người biết được.

  • Hoa cải lên ngồng đợi xuân 

    Hoa cải lên ngồng đợi xuân

    Bây giờ ở phía bờ sông Bao nhiêu hoa cải lên ngồng vàng tươi Xôn xao là tiếng em cười Mùa khoe áo mới Ngang trời én chao.