ĐBSCL được mệnh danh là xứ sở sông nước nên từ xa xưa, ghe, xuồng là phương tiện di chuyển và mưu sinh chủ yếu của cư dân vùng đất này, nhất là vào mùa nước nổi.
-
Tình tự tháng tư
Ta về tình tự tháng tư Chưng ly rượu nhớ, say nhừ môi em Ta về tình tự với đêm Cỏ hoa đẫm lệ, ướt mềm giấc mơ
-
Cỏ cứ xanh màu
Là cỏ vẫn xanh màu cỏ Nắng mưa giông bão ngại gì Trăng tròn hết thì trăng khuyết Cỏ xanh nghe gió thầm thì.
-
Ðám cưới bậu
ừ trong nhà ra ngoài cửa đang tất bật bày mâm, tiếng động dao thớt lụp cà lụp cụp vang từ bên này sang tận bên kia sông, qua mấy con đập, át cả tiếng máy nổ cành cạch bơm nước từ ngoài sông vô ruộng cứu đám lúa mới cấy
-
Một thoáng sông quê...
Một sớm tôi về thăm lại bến sông Hàng dừa nước nghiêng mình soi bóng Ðò xưa lững lờ con sóng Chở vạt nắng gầy trong hốc mắt em sâu...
-
Một lòng với quê...
Giật mình nghe tiếng cuốc kêu Bâng khuâng nỗi nhớ bên chiều gió đưa À ơi... từ những ngày xưa Tuổi thơ đồng bãi về chưa hỡi làng?
-
Ngôi nhà hoa mướp
Chưa kịp về mùa thu hoa cúc Thì thôi bông mướp cứ vàng phơi Nơi thị thành ngóng hoài quê mẹ An ủi lòng ta chớm hoa cười
-
Mùa hạ về chốn xưa
Ðã tàn phai những cánh hoa Mùa xuân vội vã bỏ ta một mình Nghiêng soi bóng nước tìm hình Ngày vui đã khác… Mối tình dở dang
-
Vệt nắng chiều
Có một chiều mây trôi qua phố đem ưu tư cho nắng chợt vàng là một chiều miên man cơn gió vì sao còn nhớ mãi chưa nguôi
-
Nếu em là mùa xuân?
Câu hỏi ấy em hỏi anh đã nhiều lần nhưng chưa khi nào anh chịu trả lời. Nếu em là mùa xuân thì liệu anh có chịu dừng chân?
-
Quê nhà...
Bao giờ về lại quê hương/ Nghe con sóng vỗ còn vương lưng chiều/ Hàng bần trên bến liêu xiêu/ Xanh miền châu thổ những điều bình yên.
-
Lối xưa ta về
Nếu có lần gọi nhớ phố xưa/ còn trên vai đường chiều mưa nhỏ/ bên em tình yêu nào che chở/ lạnh về ta giá lạnh bao giờ
-
Bài thơ hạnh phúc
Hạnh phúc khi ta mỉm cười/ Dẫu không lành lặn nhìn đời vẫn vui.
-
Miền hạ
Em có về với tháng tư/ hoa kèn hồng ướp nắng phương Nam/ cung đường ve buông giai khúc nồng nàn/ mưa sang mùa trong veo vắt ngang miền nhớ
-
Giá trị xã hội của lễ hội dân gian
Lễ hội dân gian ở nước ta nói chung mang đậm lễ nghi nông nghiệp, phản ánh nhận thức của con người từ buổi sơ khai.
-
Tiệm sách cũ
Dắt xe ra đến đầu ngõ, ông Diên còn nghe tiếng hai đứa con dâu bàn chuyện làm sao để tiết kiệm thêm chút tiền điện nước tháng này.
-
Gọi tên nhau trong nhớ tháng ba
Ta tìm gì trong cõi tháng ba xưa?/ Mùa nắng đang xanh thắm ngày thương nhớ/ Em nói với anh: Yêu màu kèn hồng đang nở/ Sóng sánh tiếng cười nghiêng ngả tháng ba rơi
-
Khói sớm
Làn khói trắng nhởn nhơ buổi sớm/ đâu biết chiều qua có kẻ buồn/ diễn cho mình nét mặt rất suông/ đời ưa bình yên trước mùa lốc tố
-
Khởi nghĩa Láng Linh - Bảy Thưa và các di tích tiêu biểu
Châu Phú và Châu Thành là hai huyện thuần nông của tỉnh An Giang với những cánh đồng bạt ngàn.
-
Nước mắt của biển
Vừa bước ra tới cửa thì có mưa, ông lão lùi vào hàng hiên, ngồi chéo chân, móc gói thuốc rê ra vấn, tự nhiên như ở nhà mình.
-
Lại một mùa kèn hồng nữa trổ hoa
Rồi một chiều đi ngang/ những đóa kèn hồng rộ nở/ nghe một góc trời bỡ ngỡ/ em chưa về hay nỗi nhớ đợi chờ ta
-
Mảnh vườn sau cơn bão

- “Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau...”(*)
- Góp thêm tài liệu biên khảo về vùng đất Cần Thơ
- Trọn dải non sông - Vững bước kỷ nguyên mới
- Côn Đảo - Nơi bình yên được đánh đổi bằng đau thương
-
Triệu tấm lòng hướng về Quốc Tổ
Bài 3: “Hàng tre bát ngát” ở Đền thờ Vua Hùng TP Cần Thơ - Lối về xứ ngoại
- Đi trong hương tràm
- Đêm ấy, trời đầy sao
-
Triệu tấm lòng hướng về Quốc Tổ

Bài 3: “Hàng tre bát ngát” ở Đền thờ Vua Hùng TP Cần Thơ - Lối về xứ ngoại
- Trọn dải non sông - Vững bước kỷ nguyên mới
- Góp thêm tài liệu biên khảo về vùng đất Cần Thơ
- Tác giả Lâm Long Hồ bứt phá khỏi giới hạn bản thân
- Côn Đảo - Nơi bình yên được đánh đổi bằng đau thương
- “Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau...”(*)
- Ghe, xuồng trong đời sống cư dân ĐBSCL
- Mảnh vườn sau cơn bão
- “100 điều tự hào Việt Nam”
