Đêm xuống, người ở làng thường mở vọng cổ. Không phải để nghe cho vui. Cũng không hẳn để giải sầu. Chỉ là một thói quen. Như thể không có tiếng đờn, tiếng ca thì đêm không tròn.
-
Ngôi đình cổ bên dòng Ngã Cái
Ðó là đình Tân Phú Trung, tọa lạc tại ấp Tân Phú, xã Tân Phú Trung, huyện Châu Thành, tỉnh Ðồng Tháp. Lối vào đình là một con đường quê yên ả, mát rượi. Từ ngã ba quốc lộ 80 - tỉnh lộ 853 (đoạn ngay TP Sa Ðéc), khách phương xa cứ hỏi người dân địa phương, men theo con rạch Ngã Cái
-
Kể thêm về sông Vàm Nao xưa
Sông Vàm Nao, tỉnh An Giang, nối liền sông Tiền và sông Hậu, như hình chữ H, theo hướng Ðông Bắc - Tây Nam giữa 2 huyện Phú Tân (bờ trên, hữu ngạn) và Chợ Mới (bờ dưới, tả ngạn)
-
Bồ câu bay qua một ngày nắng
Nàng có một chiếc còi nhỏ xinh xinh, dùng để gọi đàn chim bồ câu để cho chúng ăn. Chiếc còi được mua ở một hiệu sách, khi đi dạo phố cùng anh. Lúc đó nàng nói vui: "Ðể em gọi anh khi anh đi đâu quên lối về”.
-
Tự khúc mùa hè...
Những cánh phượng hồng thắp lửa. Mùa hè được trả về trong đồng vọng tiếng ve. Vòng xe chậm chở chiều qua thị trấn. Mắt biếc dại khờ vành nón nghiêng che.
-
Tôi còn
tôi còn đôi mắt Cà Mau, những đêm trăng vàng gốc đước, tôi còn ngồi rửa chân cạn, thương em thương cả đời sông
-
“Gương mặt bán dạo” và những vất vả mưu sinh
truyện thứ 6 của nhà văn sinh năm 1988. Tập truyện có nhiều giọng văn, nhiều chất liệu nhưng chủ yếu viết về những hoàn cảnh có cuộc mưu sinh khó khăn.
-
Khúc niệm buồn xa xăm
Tuổi thơ hồn nhiên cỏ. Ngoại lam lũ, tảo tần Góc vườn quê bé nhỏ. Ta và em chơi thân
-
Vườn mưa
Lam ào vào nhà như gió, vội đến ngăn tủ đựng kỷ vật của bố, giữa chồng album là quyển nhật ký bìa bọc da màu xanh. Lam lật trang đầu, nét chữ bố run run “Ngày… tháng… năm… Con ra đời sau chín tháng bố mẹ chờ mong
-
Hương thơm ngày mùa
Ta không hát, biển đời nghe lúa hát. Mùa đi qua, bát ngát những ân tình. Những bông lúa cúi đầu im lặng. Ta chợt nghe vị mặn giọt mồ hôi.
-
Lối cũ đường xưa
Ta về lối cũ chiều nay/ Đường mưa giăng lưới trên tay lá vàng
-
Nếu em về thăm lại chốn xưa
Bao lâu rồi không về lại trường xưa/ đi dưới hàng cây phượng vĩ/ lối vào khoa còn ai không nhỉ?/ bây giờ khách lạ là ta
-
Ta về...
Ta về lạy tạ tổ tiên/ Bao năm biền biệt lạc miền quê xa/ Thắp hương tảo mộ ông bà/ Khói cay nước mắt nhạt nhòa thành sông
-
Tháng sáu ai về…
Tháng sáu ai về những triền hoa dại/ Nắng thắp lửa trong mắt hạ nồng nàn/ Vòm trời cao cánh chuồn kim rẽ gió/ Lọn khói chiều thả nỗi nhớ lang thang
-
Lúa và hoa sẽ thắm rực mùa sau
Mỗi bình minh/ Anh lại ra đồng ngắm hoa, ngắm lúa/ Có dáng em tất bật sớm hôm
-
Vì thương nên nỗi nhớ cũng dịu dàng
và chúng ta lại ngồi đây/ trước mảnh ruộng xưa mẹ cấy
-
Nợ quê
Nợ quê/ những dấu chân trần/ thả con diều giấy/ theo làn gió đưa
-
Chạm bờ tháng sáu
Gửi về sương khói nhiêu khê/ Mối tình đơn lẻ ủ ê nắng hè/ Sân trường râm ran tiếng ve/ Chạm bờ tháng sáu/ Ta nghe rộn ràng.
-
Bâng khuâng mùa nhớ
Dường như trời đã giao mùa!/ Từng cơn gió mát khẽ lùa ngang qua/ Cơn mưa bất chợt ướt nhòa/ Vuốt ve màu nắng phôi pha của ngày.
-
Đất lành
Đêm đêm/ Những con hẻm thành phố/ Vỗ về cơn mớ ngủ tha hương.
-
Dì Mộng
Mấy cục đất má chơi chán từ hôm qua, nên giờ bà đang đòi bó rơm làm em bé. Ở giữa phố xá, biết tìm đâu ra rơm cho má chơi. Nhìn má mình đang giãy tử trên nền gạch, dì Mộng la lên: “Má phá vừa thôi má ơi!”.
