ĐBSCL được mệnh danh là xứ sở sông nước nên từ xa xưa, ghe, xuồng là phương tiện di chuyển và mưu sinh chủ yếu của cư dân vùng đất này, nhất là vào mùa nước nổi.
-
Phác thảo tình yêu
Bốn mùa đan mãi niềm yêu mến/ Thành một vòng hoa tựa trái tim
-
Bình yên những giấc mơ
Giấc mơ nào bình yên/ Cơn mê nào say đắm
-
Cắc cớ chi?
Ngập ngừng qua ngõ gặp Xuân/ Thấy đôi bướm trắng bay gần bay xa.
-
Ngư cụ miền Tây
ĐBSCL được thiên nhiên ban tặng hệ thống sông rạch tự nhiên dày đặc, cộng thêm một số kênh mương được đào đắp mấy trăm năm qua nhằm dẫn thủy nhập điền, rửa chua khua mặn, cải tạo đất đai. Đây là một vùng đất có tài nguyên và trữ lượng nước ngọt lớn nhất nước ta.
-
Nhận diện những đặc trưng tính cách người Trà Vinh
Nam Bộ nói chung, Tây Nam Bộ hay ĐBSCL nói riêng là một vùng đất năng động với cây lành trái ngọt, những con người hào phóng, nghĩa tình
-
Nụ hôn bên tháp Eiffel
Lúc đầu Nhi không chú ý tới Nhân. Những chuyến bus dừng lại nhận khách và trả khách ấy có biết bao nhiêu người lên rồi xuống, có cuộc hành trình nào giống cuộc hành trình nào đâu!
-
Hai di tích một bên sườn núi
Đó là những vần thơ của nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh An Giang Hồ Thanh Điền viết về hai di tích gắn liền với hai danh nhân đã có công lớn trong quá trình xây dựng và phát triển vùng đất biên thùy An Giang.
-
Dựng nhà ở miền Tây
Ở ĐBSCL thuở khai hoang, lúc thiên nhiên, môi trường còn rất khắc nghiệt, đầy lam sơn chướng khí và thú dữ; muốn khai hoang lập nghiệp trên vùng đất mới, điều kiện ban đầu là phải có nơi trú ẩn che mưa tránh nắng, tránh các loài thú dữ.
-
Nghề đan
Má với tay bật đèn, quầng sáng hắt bóng má lửng lơ trên vách. Ngoài đầu vàm hồi vọng tiếng chim kêu thắt thẻo báo hiệu hoàng hôn.
-
Về với quê hương [Thơ]
Người về quỳ dưới gốc đa/ Tìm trong biển nắng bóng Cha dãi dầu
-
Lời thương xanh màu…[Thơ]
Tôi đi muôn nẻo đường dài/ Một hôm về lại luống cày ngày xưa
-
Quán cóc [Thơ]
Tôi thấy những nốt trầm/ nơi dãy phố lớn mọc lên san sát
-
Về bên mẹ
Mấy năm còn ở nhà, lâu lâu nhân viên bưu điện cũng hay đến giao cho Nhiên như vậy lắm. Lần thì là quần áo, lần thì cái túi xách, có khi là đồ ăn. Nghĩ vậy, bà vui vẻ với lấy cái điện thoại, bấm gọi con:
-
Đoản khúc về lá trầu [Thơ]
Đoạn đành bỏ lại bến quê./ Sang sông ai thả câu thề trôi xuôi?
-
Tìm về [Thơ]
Tìm về triền nắng đổ/ Chuối vườn thơm lặng thầm
-
Khói xuân [Thơ]
Xanh ngắt trời mây bày ra choáng ngợp/ Ta phải lòng rồi sắc nắng thiên thanh
-
Có một nhành xuân [Thơ]
Có một chiều lành lạnh ghé thăm tôi/ cho bâng khuâng niềm lẻ loi xuống phố
-
Mắm Nam bộ - một “kỳ thú Phương Nam”
Nhà văn Sơn Nam trong một lần thuyết trình về văn hóa ẩm thực Nam bộ, có nói rằng khi cha ông ta khai hoang mở cõi, bất cứ đâu trên vùng đất châu thổ bồi lắng này cũng đầy ắp sản vật cá tôm.
-
Xuân về bên thành phố ven sông [Thơ]
Gió nhẹ nhàng gió chở yêu thương/ men lối nắng chắt chiu từng nụ biếc
-
Nét xưa phố mới
Chẳng phải ngẫu nhiên mà trong lần đầu đặt chân đến Cần Thơ vào đầu năm 1919, học giả Phạm Quỳnh đã khen ngợi “La capitale de L’Ouest”, nghĩa là Thủ đô của Miền Tây.
-
Mảnh vườn sau cơn bão

- “Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau...”(*)
- Góp thêm tài liệu biên khảo về vùng đất Cần Thơ
- Trọn dải non sông - Vững bước kỷ nguyên mới
- Côn Đảo - Nơi bình yên được đánh đổi bằng đau thương
-
Triệu tấm lòng hướng về Quốc Tổ
Bài 3: “Hàng tre bát ngát” ở Đền thờ Vua Hùng TP Cần Thơ - Lối về xứ ngoại
- Đi trong hương tràm
- Đêm ấy, trời đầy sao
-
Triệu tấm lòng hướng về Quốc Tổ

Bài 3: “Hàng tre bát ngát” ở Đền thờ Vua Hùng TP Cần Thơ - Trọn dải non sông - Vững bước kỷ nguyên mới
- Lối về xứ ngoại
- Tác giả Lâm Long Hồ bứt phá khỏi giới hạn bản thân
- Góp thêm tài liệu biên khảo về vùng đất Cần Thơ
- Côn Đảo - Nơi bình yên được đánh đổi bằng đau thương
- “Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau...”(*)
- Ghe, xuồng trong đời sống cư dân ĐBSCL
- Mảnh vườn sau cơn bão
- “100 điều tự hào Việt Nam”
