Bánh tét trong đời sống cư dân Nam Bộ

Bánh tét không chỉ là loại bánh truyền thống mà hầu hết gia đình ở Nam Bộ dâng cúng ông bà tổ tiên những lúc giỗ chạp, Tết nhất; mà còn thể hiện chiều sâu văn hóa trong đời sống của cư dân nơi đây.

  • Mùa vui

    Dềnh dàng cũng tháng mười hai/ Câu thơ vỡ vạc/ Gợi ngày nắng lên/ Khẽ khàng ta gọi tên em/ Vườn nhà thoang thoảng/ Êm đềm hương cau.

  • Chiều xuân trong ngần…

    Nắng về từ phía mùa xuân/ Tiếng chim tình tự bâng khuâng trước thềm/ Bướm ong say cánh hoa mềm/ Gió trêu làn tóc dịu êm hương thầm

  • Tiếng bước xuân về

    Em có nghe xuân về trên phố/ bằng tiếng cười ríu rít trên cây/ bằng lay lay trong từng bước gió/ khi đất trời dìu dịu sắc xuân

  • Bãi bồi xóm lở trổ bông 

    Bãi bồi xóm lở trổ bông

    Bữa đó sắp tới rằm tháng mười, Nhân vừa trở về nhà chưa lâu. Ngó ông Hai Bông lục bọc hạt giống ra soi trước đèn, gương mặt mừng vui như sắp Tết, đứa con thấy nỗi lòng mình lơ lửng trôi giữa hai cái bờ. Một bên là sự bồn chồn, một bên là niềm hy vọng.

  • Năm Dần, kể chuyện thờ Ông Hổ ở đình Bình Thủy 

    Năm Dần, kể chuyện thờ Ông Hổ ở đình Bình Thủy

    Thờ Ông Hổ là tín ngưỡng dân gian đặc sắc của người Nam Bộ. Ông Hổ, Ông Cọp hay Cả Cọp, Ông Ba Mươi... là những cách gọi tôn kính của người Nam Bộ dành cho loài vật đã “chạm trán” với họ ngay từ thuở khai hoang, lập nghiệp trên vùng đất mới.

  • Năm hết Tết đến 

    Năm hết Tết đến

    Chẳng mấy chốc mà sầm sập hết năm. Bà Nga lôi từ cái hòm gỗ ra cuốn sổ dày cộp, lật mấy trang sổ ghi chi chít những con số. Ðó là cuốn sổ ghi nợ khách đến mua hàng. Có những nhà kéo dài cả mấy trang giấy chỉ thấy cộng thêm.

  • Nhà mình ngàyTết 

    Nhà mình ngàyTết

    Ðó là căn nhà của những ngày xưa, ở quê - mà có lẽ, đi bao xa, bao lâu cũng chưa thôi dặm dài ký ức. Nhà mình với những mùa Tết mọi người quây quần chuẩn bị sửa sang, quét dọn. Một mái lá mà đẹp lắm mỗi độ xuân sang…

  • Nồi thịt kho ba mươi Tết 

    Nồi thịt kho ba mươi Tết

    Chợ Tết mùa COVID-19 vắng tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng mời chào rôm rả, tiếng kèo nài trả giá. Bởi người bán đã gắn bảng giá lên sạp, người mua trả tiền và nhận hàng qua một cái rổ, kế bên cái rổ để chai cồn, nhận hàng xong rửa tay thật kỹ, rồi nhanh chóng đi chỗ khác.

  • Hà Nội, tháng 2-1979

    Sáng ngồi ghế đá hồ Gươm/ Đợi tàu trưa lên biên giới

  • Sông chiều

    Sông chiều lờ lững nước êm trôi/ Nắng tắt bên sông khuất dạng rồi

  • Kể chuyện cọp ở miền Tây 

    Kể chuyện cọp ở miền Tây

    Trong cuộc khẩn hoang vùng đất Nam Bộ, con cọp ghi đậm dấu ấn với bối cảnh: “Dưới sông sấu lội, trên rừng cọp đua/um”. Cọp ở Nam Bộ có cọp đồng bằng và cọp ở miệt núi cao, với những đặc tính riêng.

  • Bến xuân sớm 

    Bến xuân sớm

    Chiếc ghe cọc cạch xuôi dòng sông trong một chiều tà dương chưa tắt. Trên ghe chở đầy vạn thọ, cúc vàng, bông giấy, vài chậu mai… khiến đám trẻ con hai bên bờ sông nô nức. Chiếc ghe nhỏ xíu nhưng hình như đã mang cả mùa xuân về với xóm Tràm Ðước.

  • Ði tìm huyền thoại trong lòng đất 

    Ði tìm huyền thoại trong lòng đất

    Huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang ở vị trí trung tâm khu vực Tứ giác Long Xuyên, lại được thiên nhiên ban tặng những ngọn núi nhỏ lẻ loi cuối cùng của Tây Nam Bộ. Ðặc thù địa hình đó đã tạo cho nơi đây một khung cảnh sông nước hòa với núi non thơ mộng

  • Tục ăn trầu trong văn hóa truyền thống của người Việt 

    Tục ăn trầu trong văn hóa truyền thống của người Việt

    Ăn trầu là tập tục có từ lâu đời ở một số quốc gia Ðông Nam Á. Riêng ở Việt Nam, tục lệ này đã có từ hàng ngàn năm qua và đã trở thành một nét đẹp trong bản sắc văn hóa truyền thống từ xưa đến nay.

  • Về bến sông xưa 

    Về bến sông xưa

    Tôi về/ bến xưa chiều phai nắng/ Hoa bần tim tím rụng ven sông/ Cánh cò bay cuối trời hoang vắng/ Khói đồng xa khuất bóng cô thôn

  • Mắc cạn thời gian

    Thời gian hững hờ một thoáng qua tay/ còn bao vui buồn trả về ngày cũ/ bình minh chớm hồng một đời lưu trú/ sóng mơ tan rồi bỏ lại hoàng hôn

  • Hết kiếp nhớ nhau

    Vậy là mùa cũng đã trôi/ Ai mong thoát kiếp mồ côi đợi chờ/ Đồng chiều mấy độ ngẩn ngơ/ Rưng rưng hương đất lững lờ bến sông

  • Bồng bềnh nhớ 

    Bồng bềnh nhớ

    Những nỗi nhớ như chiều lên ráng đỏ/ Như dòng sông chở khẳm bóng con đò/ Cứ dùng dằng như là không là có/ Như mắt em ngày đó nhìn vu vơ...

  • Quê mẹ lặng thầm

    Người quê lên phố lạc loài/ Người xe chật ních mệt nhoài tháng năm/ Ngõ quê dáng mẹ xa xăm/ Bờ im tiếng sóng lặng thầm lời ru

  • Ba còn có con 

    Ba còn có con

    Càng về gần đến cổng nhà, nụ cười trên môi Mai dần tắt. Đứng trước nhà, Mai chần chừ. Thực sự em không muốn về nhà, không muốn nhìn thấy ba suốt ngày triền miên trong men rượu, lèm bèm mắng chửi, hằn học trách móc rồi lại rưng rức khóc trong đau khổ.