Đêm xuống, người ở làng thường mở vọng cổ. Không phải để nghe cho vui. Cũng không hẳn để giải sầu. Chỉ là một thói quen. Như thể không có tiếng đờn, tiếng ca thì đêm không tròn.
-
“Những hạt gạo xoay tròn”
Chọn cách sống an yên trong giông bão
Nguyễn Anh Đào, tác giả sinh năm 1981, là cây bút khá quen thuộc khi cô có đến 7 tập truyện ngắn được trình làng từ năm 2007 đến nay. Nhân vật chính trong các tập truyện luôn là những người phụ nữ.
-
Gửi lại…
Gửi vào chiều chút nhớ/ Gói trong vạt nắng vàng
-
Bóng dáng quê nhà
Bước chân về lại quê nhà/ Khói vương sợi nắng thôn xa chập chờn
-
Chiều quê…
Cánh cò quê trắng xóa/ Chở giấc mơ lặng thầm
-
Mẹ ngồi nhặt bóng mùa rơi
Mẹ ngồi câu bóng/ Mùa rơi
-
Miền hạ xưa
Tiếc xuân sao vội đi qua/ Để mùa hạ đỏ cho ta cháy lòng
-
Có 2 Trần Văn Hoài
Cần Thơ có một con đường mang tên Trần Văn Hoài. Tiền Giang cũng có một trường THPT cùng tên. Thoạt nghe qua cứ nghĩ cùng một người nhưng thực tế lại là 2 nhân vật Trần Văn Hoài khác nhau trong lịch sử. Giữa họ có điểm chung là tham gia cách mạng và có công trong kháng chiến chống Pháp.
-
Bao giờ phố vui trở lại
Phố bỗng im lìm phố nhớ ai/ cơn trưa say gió kín then cài
-
Tranh gói vải - di sản mỹ thuật truyền thống Nam bộ
Cách đây 4 năm, Bảo tàng Hà Nội có triển lãm 12 dòng tranh dân gian tiêu biểu của Việt Nam. Sánh cùng những dòng tranh trứ danh, nức tiếng ở Bắc bộ và Trung bộ như tranh Đông Hồ, tranh Kim Hoàng, tranh Hàng Trống, tranh làng Sình… Nam bộ có tranh gói vải.
-
“Tập làm thơ” để cân bằng cuộc sống
“Tập làm thơ” (NXB Phụ nữ Việt Nam) là tập thơ vừa ra mắt của hai tác giả trẻ Thái Cường và Bá Đông. Nếu như Thái Cường từng tạo được dấu ấn với những cuốn sách đã xuất bản như “Những mảnh mắt nhìn”, “Gam lam không thực”, “Người chết thuê”…
-
Cảm xúc thơ của thầy giáo dạy Toán
“Toán là nghề, còn thơ là nghiệp, là nơi để mình gửi gắm những cảm xúc, buồn vui”, nhà thơ trẻ Huỳnh Ngọc Huy Tùng, hội viên Hội Nhà văn TP Cần Thơ, chia sẻ. Nghĩ vậy, nên Huy Tùng cứ “nghề ôn, nghiệp luyện”, trau chuốt bằng trải nghiệm rất đời.
-
Ôm sông vào lòng
Dì Tư vội chạy về nhà dỡ cơm vào cái cà mên, gắp thêm mấy khứa cá kho bỏ vào ngăn trên, đậy lại, rồi đội nón lá đem ra trạm y tế xã. Ngoài trời râm, trạm xá chỉ có phòng bệnh cuối dãy có người.
-
Hoa loa kèn tháng Tư
háng Tư dắt Xuân vào Hạ/ Buổi giao mùa thanh thiết/ Khí trời còn ẩm ướt/ Nắng mật ong lênh loang.
-
Quần thể di tích văn hóa Óc Eo ở Ba Thê, Nền Chùa và Gò Tháp
Quần thể Di tích Văn hóa Óc Eo ở Khu di tích Óc Eo - Ba Thê (tỉnh An Giang), Khu di tích Gò Tháp (tỉnh Đồng Tháp) và Khu di tích Nền Chùa (tỉnh Kiên Giang) vừa được các cơ quan chức năng chọn làm điểm chính xây dựng hồ sơ trình UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa thế giới.
-
Có một cơn mưa rất lớn
Tôi kiên quyết bảo với anh rằng sau khi lấy nhau phải ở riêng. Luyến bảo: “Nhưng nhà anh chỉ còn mẹ già, nếu không có mình, mẹ buồn chết. Thương anh, em cùng anh về ở với mẹ em nhé!”.
-
Lưu giữ tuổi trẻ bằng những chuyến đi thanh xuân
Sau 4 quyển sách đã ra mắt mang nhiều triết lý sống và tình yêu dành cho giới trẻ, tác giả trẻ Đặng Thiên Phong vừa ra mắt tập truyện dài “Jeju - Từ lạ thành thương” (NXB Văn hóa - Văn nghệ TP Hồ Chí Minh ấn hành).
-
Đặc điểm hò Cần Thơ
Hò là loại hình diễn xướng trữ tình của người Việt nói chung, người Cần Thơ nói riêng, được diễn ra trong không gian rộng, trong môi trường sinh hoạt, sản xuất. Hò Cần Thơ bên cạnh mang vẻ đẹp chung, còn có những nét đặc trưng riêng của đất và người Tây Đô.
-
Ðể lại mùa trăng
Tiếng cối xay bột quay ù ù, nàng thức giấc, bà nội đang xay bột làm bánh đậu xanh. Mới tờ mờ sáng, mấy con bò trong chuồng đã sốt ruột gõ sừng cốc cốc vào thanh gỗ chắn đòi ra đồng. Lần dò từng bước nàng xuống bếp, bà nội húng hắng ho, mắng yêu:
-
Về một nạn dịch hoành hành cách đây đúng 200 năm
Miền Tây cùng cả nước đang căng mình phòng chống dịch bệnh COVID-19. Lần tra sử liệu mới cảm khái chuyện xưa: cách đây tròn 200 năm, người miền Tây cũng trải qua một cơn đại dịch với nhiều tổn thương mất mát.
-
Con gái của lính
Với tôi, chị Phiến là một người đặc biệt. Tôi sẽ không bao giờ quên kỷ niệm ngày đến trường mẫu giáo trong tình trạng mang một cái "kiềng đất" trên cổ và chị khi ấy là cô giáo phụ trách lớp đã chà sạch cho tôi mới dẫn vô học.
