Đêm xuống, người ở làng thường mở vọng cổ. Không phải để nghe cho vui. Cũng không hẳn để giải sầu. Chỉ là một thói quen. Như thể không có tiếng đờn, tiếng ca thì đêm không tròn.
-
“Ở lại để chờ nhau” - Những mảnh ghép du học tại Ấn Ðộ
Nhà ngoại giao, nhà văn Hồ Anh Thái vừa ra mắt tập truyện “Ở lại để chờ nhau” (NXB Thế giới), kể về quãng thời gian ông làm nghiên cứu sinh tại Ấn Ðộ, chủ yếu tập trung vào những người bạn và những chuyến đi của ông.
-
Bức bình phong Hồng Anh Thư Quán
Nằm khiêm tốn trong dãy phố chợ trên đường Phạm Văn Ký ở phường 2, TP Cà Mau, tỉnh Cà Mau, ngôi nhà số 43 là Di tích Lịch sử - Văn hóa cấp quốc gia.
-
Duyên nợ sóng gió
Sóng biển dập dềnh lắc lư chiếc phao, Tư quẹt mồ hôi trên trán, cố lấy sức mạnh từ đôi tay, kéo sợi dây sắt bè cá buộc vào vồ đá, rồi dùng kềm bẻ quặp đầu dây sắt cho thật an toàn.
-
Mưa xuân
Ban mai cởi giấc mơ hoa/ cây thay mốt áo
-
Giá trị lịch sử của lễ hội dân gian vùng Tây Nam Bộ
Lễ hội dân gian không đơn thuần là những sinh hoạt cộng đồng định kỳ để trao truyền những giá trị văn hóa của tổ tiên, mà còn có giá trị lịch sử, bởi trong lễ hội dân gian có các truyền thuyết xoay quanh nhân vật được phụng thờ nhằm tôn vinh công trạng, sự anh dũng.
-
Nơi chỉ có mây trời
Mây hay ngủ trưa trên chạc ba cây ổi ở vườn sau. Cây ổi bằng tuổi Mây quanh năm chi chít trái. Ban đầu Mây nằm vắt vẻo trên đó ngắm đám mây biến hóa thành đủ hình dạng, có lúc thành tiên ông chống gậy. Mây gọi thằng Bo, con Su ra xem. Tụi nó lúc đầu còn háo hức, sau chán dần: “Em chẳng thấy tiên ông đâu cả, chị Mây toàn tưởng tượng”.
-
Ba mươi năm...
Hơn ba mươi năm, biền biệt Cà Mau/ Bến tàu đó, em biết còn chốn cũ
-
Mùa Giêng xanh
Con đường rộng lối tiếng chim/ Mùa Giêng về lại bên thềm ngày xưa
-
Nụ còn trổ tiếp mùa bông
Sớm thức dậy định chạy bộ một vòng, đụng cơn bấc lạnh run, Mười chui vô mền ngủ tiếp, tưởng mới có chút tới gần mười hai giờ trưa. Trời lạnh mà nắng vẫn đẹp chứa chan.
-
Dáng xuân về
Một mình giữa quán đông/ nghe gió thổi qua lòng
-
Xuân không hẹn
Xuân không hẹn.../ Sao lòng ta nao nức
-
Văn hóa trang phục của người Chăm Islam ở Nam Bộ
Trang phục không chỉ tôn lên nét đẹp cho người mặc mà còn là dấu hiệu nhận diện mỗi cộng đồng văn hóa. Trang phục của người Chăm Islam ở Nam Bộ thể hiện rất rõ điều này.
-
Mẹ ngồi kể chuyện ngày xưa
Đã từng góp nhặt nguồn vui/ Dành cho con cháu những hồi Xuân sang./ Mẹ giờ đếm ngược thời gian/ Những mùa ký ức/ Miên man tặng đời.
-
Gió Xuân
Về thôi ngọn gió mùa xuân/ Rung rinh cành lá tưng bừng cỏ hoa
-
Lộc xuân của nắng
Cẩm nhịp nhịp nhánh tre mới bẻ làm roi, rảo một vòng quanh những tên trộm xoài. Ba đứa con nít lóc chóc và một tên bự chảng nhìn là biết cầm đầu, đang bị phạt quỳ, tay giơ cao khỏi đầu.
-
Dốc núi xe trâu
Con trâu thồ hàng đi qua dốc. Nỗi nhớ tuổi thơ nở ra miếng cốm giòn. Ðứa trẻ cầm roi không nỡ đánh. Trâu từ tốn bước chân mình trên đường sỏi trải từ sông.
-
Chiều xuân về lại quê nhà
Đã quá nửa đời lưu lạc phương xa/ Chiều xuân nghe da diết nhớ quê nhà
-
Mẹ che mưa cho con
Chúng tôi lấy nhau vào một ngày đầu xuân. Nhà Tường ở Buôn Mê Thuột, nhà tôi ở Nha Trang. Nhưng nhân duyên cuộc sống đã tạo cơ hội cho hai đứa quen biết nhau ở Sài Gòn trong những ngày đầu thành sinh viên, ngơ ngác giữa thành phố luôn náo nhiệt, lạc lõng giữa những người xa lạ.
-
Không phải giấc mơ
Tôi vẽ lại một giấc mơ khác người/ giấc mơ đứng thẳng như cổ tích
-
Mơ Tết
Đêm con mơ Tết/ Nhớ ngọn Chướng về
