01/03/2014 - 20:53

TẠP BÚT

Lặng lẽ những chuyến đò

 

Vậy là cầu Bình Thủy đã bước vào giai đoạn nước rút, thời gian thông xe chỉ còn tính bằng ngày. Cầu có chiều dài gần 400 mét, kiểu dáng độc đáo: hình chữ L ngược lạ mắt. Đây là cầu giao thông nông thôn có quy mô và kinh phí lớn nhứt huyện Châu Phú (An Giang) từ trước tới nay, nối liền xã Bình Thủy với quốc lộ 91, phá thế độc đạo hàng trăm năm nay của xứ cù lao. Chiếc cầu mới gợi ra bao nỗi niềm từ những con người lam lũ quanh năm với miệt đồng.

Cầu gần thông xe cũng có nghĩa thời gian hoạt động của bến đò làng chỉ còn tính bằng ngày. Bến đò có từ ngày những người đầu tiên đến mở đất lập làng, nay đang trong những ngày hoạt động cuối cùng. Sau hàng trăm năm miệt mài, nó lặng lẽ hoàn thành "sứ mệnh lịch sử" rồi lùi vào quá khứ. Sẽ không khỏi nhớ nhung, vấn vương, nuối tiếc cho hình ảnh con đò - bến nước thân thương ngày cũ chốn quê mùa.

Qua sông phải lụy đò, đó là nỗi niềm chung của biết bao cù lao, cồn bãi trên khắp đất nước. Dĩ nhiên, sẽ có chút phiền phức, khó chịu. Nhưng đôi khi, con đò nhỏ, dòng sông sâu lại tạo cho ta cảm giác dễ thương, luyến nhớ. Đò qua sông từ lâu đã trở thành hình ảnh thân quen. Hàng ngày, đò vẫn rẽ sóng xôn xao bờ bến. Đò ra đi với tiếng lao xao của người, tiếng lạch xạch của máy, rồi cũng lại trở về bến với những âm thanh như thế. Đò đưa bao người ra đi, rồi lại đón bao người trở về. Đã thấy những cái siết tay, những lời hứa hẹn gặp lại, những giọt nước mắt tiễn người quen về chốn lạ.

Đi đò, dường như mọi thứ đều khoan thai. Không thấy kiểu chạy ngang cái vèo như khi qua những chiếc cầu. Người ta không vội vàng. Ai cũng xuống đò từ từ, đợi nó rời bến, rồi khi nó cập bến lại chậm rãi lên bờ. Và có lẽ vì thế, những câu chuyện có dịp kéo dài ra hơn, những con người có dịp gắn kết, gần gũi với nhau hơn. Hàng xóm hỏi thăm chuyện làm ăn, đồng nghiệp bàn chuyện công việc, kẻ xa xứ tay bắt mặt mừng với người quen cũ… Thỉnh thoảng, vài người khách mua ủng hộ bà bán vé số lụm cụm, ông bán bánh bò nghèo khổ, chị bán trái cây, anh bán đậu phộng… Nếu không phải là ở trên đò, chắc có lẽ những mối quan hệ cũng sẽ không diễn ra thân thương như thế.

Tôi đã may mắn, mà đúng hơn là cố tình, đi trên chuyến đò làng trong cái đêm cuối cùng trước ngày nó ngừng hoạt động. Đêm cuối cùng trên chuyến đò làng, dường như đò đưa thật chậm để khách sang sông còn kịp ghi lại thật kỹ những khoảnh khắc này. Để mai đây, còn có cái để nhớ để thương, để nhắc nhau rằng: "Hồi đó, nơi đây…".

Sau nầy, khi qua khúc sông quen đã vắng bến đò xưa, bùi ngùi biết bao! Mỗi người chúng ta có thể sẽ đi qua hàng trăm chuyến đò khắp nơi, nhưng có nơi nào nhớ sâu đậm bằng chốn quê nhà? Bến đò, không chỉ đơn thuần mang nhiệm vụ đón đưa. Nó còn là nơi neo giữ một khoảng ký ức - vời vợi xa, mông lung, mà cũng thật gần, thật đủ đầy, đầm ấm. Nó là sợi dây gắn bó bền chặt của những người con xa xứ. Để mỗi lần trở về, họ lại thấy hình ảnh con đò quen thuộc, vững chãi, dung dị và bình yên.

Một chút hoài niệm bâng khuâng cho những điều thân quen bỗng trôi tuột rất xa khỏi tầm mắt. Nhưng đó là tất yếu của lịch sử, sông sâu đò nhỏ đã không còn, chiếc cầu mới mở ra một hình ảnh mới, về tương lai.

"Cây đa trốc gốc trôi rồi
Đò đưa bến khác em ngồi đợi ai?"
 
                                                         (Ca dao)

Tạm biệt và tri ân lịch sử hàng trăm năm của bến đò Đình Bình Thủy.

VĨNH THÔNG

Chia sẻ bài viết