03/10/2012 - 20:35

Thời gian của Lê Chí trôi như dòng sông

 

Nhà thơ Lê Chí vừa cho ra mắt tập thơ Thời gian, do nhà xuất bản Trẻ ấn hành. Năm nay đã ngoài bảy mươi với gần chục tập thơ, nhà thơ Lê Chí làm Thời gian rất kỹ. Anh đã dành nửa năm trời tuyển chọn hơn trăm bài thơ sáng tác trong vòng hai chục năm qua, gởi bạn bè "nhờ góp ý". Cuối cùng, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, giúp chọn lại còn 40 bài.

Đặc sánh từng giọt sự thật đầy nỗi niềm của một người đi ra từ chiến tranh và đi vào hòa bình cùng đất nước, Thời gian chầm chậm mà tinh tế và mê mải trôi, như một dòng sông. Ở đó, dù:

Sen vẫn trắng và hồng thuở ấy

Em khuấy dầm tan giấc chiêm bao (Nhớ đồng)

Nhưng:

Trái đất đang nóng dần lên

Sông suối nước mình chừng như đã cạn (Nhẩm đếm từng ngày)

Và dẫu cho:

Đêm đêm lắng nghe hồn gọi

Con người như có như không (Hồn gọi)

Nhà thơ quê hương Đất Mũi vẫn chiêm nghiệm:

Tiếng cười khẽ trong đêm gieo hạt

Kỳ vọng mùa xanh (Thời gian)

Trong dòng chảy đó, một đêm, nhà thơ chợt giật mình tự vấn:

Bao nhiêu đêm quấn mình trong phố

Mất hút rừng xưa thoang thoảng ánh đèn

Thuở vượt dốc men theo con đường nhỏ

Quên rất nhiều gương mặt thân quen (Tiếng xưa)

Để rồi, khi sông đã gặp biển, dòng thời gian của cuộc hành trình gần trọn một đời người ấy, đọng lại:

Mê mải sóng trùng khơi trắng xóa

Cầm san hô ngỡ đãi ra vàng

…

Bạc tóc

Tôi tìm tôi trên biển

Bão tố mênh mang trôi dạt phương nào (Tự bạch)

Khép lại tập thơ, vẫn còn nhớ ở trang bìa trong, tác giả Thời gian nhỏ nhẹ đề từ, như là lời nhắn của con sông quê hương:

Những câu thơ

Như dấu chấm trên đường

Mưa nắng

Trở về với đất.

Huỳnh Kim

Chia sẻ bài viết