22/03/2012 - 15:19

Xin mở lòng giúp hai bà cháu nghèo!

Tuổi cao, sức yếu, bà Năm còn phải vất vả nuôi cháu ngoại…  

Đó là nỗi niềm của bà Nguyễn Thị Năm (70 tuổi), ở khu vực Thạnh Phú, phường Thường Thạnh, quận Cái Răng, cũng là nguyện vọng của những cán bộ Hội Chữ thập đỏ từ khu vực đến phường, mong muốn các nhà hảo tâm giúp đỡ để giúp hai bà cháu sống đắp đổi qua ngày và cháu ngoại bất hạnh có điều kiện tiếp tục đến trường…

Trong căn nhà lá cũ kỹ, quạnh vắng, hình ảnh hai bà cháu quấn quýt, lặng lẽ bên nhau, khiến những người chứng kiến không khỏi nao lòng. Trên chiếc bàn cũ kỹ kê ở góc nhà, nồi cơm nhỏ xíu đã được vét sạch và nửa cái trứng vịt luộc chơ vơ trong chén nhựa. Thằng cháu ngoại Đặng Ngọc Tài 6 tuổi, nhỏ như mới lên 4, đang khóc mướt, kéo áo bà xin tiền mua kẹo, bà Năm lắc đầu không cho nhưng kỳ thực trong túi bà chỉ còn vỏn vẹn hơn 10 ngàn đồng, nhín nhút để dành mua gạo, thức ăn ngày mai cho hai bà cháu. Bà Năm buồn bã nói: “Mấy tháng nay, không biết sao mẹ thằng Tài chẳng buồn điện thoại thăm hỏi và cũng không gởi tiền về để phụ tui nuôi cháu. Chỉ có vài trăm ngàn đồng nhưng thưa thớt lắm. Chắc con nhỏ sống rất khó khăn, chật vật. Tui đang lo, không biết hai bà cháu phải sống sao đây”. Đang khóc ngon lành, chợt thấy bà Năm sụt sịt, Tài nín bặt, rúc vào lòng như muốn an ủi, xoa dịu nỗi lo canh cánh trong lòng bà Năm.

Bà con trong xóm kể, bà có 8 người con, đầy đủ trai gái. Từng người lần lượt chào đời là ông bà Năm thêm phần cơ cực, vất vả. Ông quần quật làm mướn, bà vừa lo nội trợ, nuôi con, vừa tranh thủ đan rổ bán, vừa tìm việc làm mướn. Làm bữa nào, ăn bữa nấy, cuộc sống gia đình bà Năm ngày càng thắt ngặt, quẩn quanh. Cũng vì quá nghèo khó, các con vừa biết chữ nhấp nhem đã nghỉ học để đi làm mướn, lây lất qua ngày. Rồi, các con cũng khôn lớn, tiền công làm mướn, đan rổ, bà Năm chắt mót, chạy vạy ngược xuôi lo dựng vợ, gả chồng, với mong muốn các con có điều kiện làm ăn, sinh sống và có thể phụng dưỡng ông bà. Vậy mà, người nào cũng vất vả làm mướn nhưng nghèo vẫn hoàn nghèo. Người phải nuôi vợ, con, người sống nhờ chồng, chẳng ai tiếp giúp được gì . Con gái út của bà Năm, chị Đặng Ngọc Thu, lập gia đình lúc 21 tuổi. Khi chị Thu có thai 2 tháng thì chồng bỏ đi, không liên lạc, không nhìn nhận con. Chị Thu về sống với mẹ, rồi sinh Tài trong túng thiếu, vợ chồng bà Năm phải gồng gánh nuôi 2 mẹ con Tài. Khi Tài hơn 1 tuổi, chị Thu gởi con cho bà Năm và đi TP Hồ Chí Minh tìm việc làm, cho đến nay. Bà Năm buồn rầu nói: “Lúc trước, hàng tháng, mẹ Tài còn gởi về vài trăm ngàn đồng để nuôi con, nhưng càng lúc càng thưa thớt dần. Nhiều lúc, tui giận và lo buồn nên đổ bệnh. Cô xem, cháu ngoại mà, bỏ cho ai”.

Ba năm trước, do quá lao lực, chồng bà Năm lâm bạo bệnh qua đời, bà Năm một mình nuôi cháu ngoại. Tuổi già chồng chất, bà Năm không còn khỏe để đi làm mướn. Mỗi ngày, đưa Tài đến lớp mẫu giáo xong, bà Năm lãnh vé số đi bán dạo, kiếm tiền lời để hai bà cháu sinh sống. Thời gian gần đây, chứng bệnh cao huyết áp trở nặng nên bà thường xuyên đau đầu, choáng váng, hoa mắt, đứng không vững nên không thể đi bán vé số nữa. Bà cháu sống nhờ sự đùm bọc của lối xóm, thằng bé thiếu ăn, suy dinh dưỡng, ốm yếu, xanh xao, đau ốm liên miên.

Bà Đặng Thị Bảy, Chi hội phó Chi hội Chữ thập đỏ khu vực Thạnh Phú, nói: “Bà Năm là hộ nghèo ở khu vực, hoàn cảnh rất neo đơn, khó khăn. Bà Năm có thẻ bảo hiểm y tế nhưng không có điều kiện đến Trạm y tế khám bệnh. Khi có sự hỗ trợ của các nhà hảo tâm, chúng tôi luôn ưu tiên trường hợp bà Năm, giảm bớt khó khăn trong cuộc sống”. Tuy nhiên, do sự giúp đỡ hạn chế nên bà Năm rất cần sự quan tâm của xã hội và cộng đồng để có điều kiện nuôi cháu.

Bài, ảnh: KỲ PHƯƠNG

Chia sẻ bài viết