Hội đồng quản trị Công ty Cổ phần Bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam (VPF) vừa họp đánh giá lại công tác sau một mùa giải bận rộn với nhiều vướng mắc chưa thể tháo gỡ.
 |
|
Bầu Thắng làm Chủ tịch VPF chỉ có chữ Tâm thôi chưa đủ. |
Cái tâm thế của VPF mùa này khác hẳn với hồi hai năm trước khi vừa mới khai sinh, có rất nhiều ông bầu hào hứng với việc cải tổ làng bóng quốc nội, bắt đầu từ các giải vô địch quốc gia. Ngay ở mùa bóng 2012, VPF tổng kết mùa giải vẫn rất nhộn nhịp với những thành quả ban đầu.
Phải thừa nhận VPF sau hai năm hoạt động có nhiều nỗ lực và đóng góp cho làng bóng Việt Nam. Nhưng không phải lúc nào sự vận hành cũng trơn tru. Cái chính là VPF vẫn phải chịu sự ràng buộc của cổ đông lớn nhất - VFF, lẫn sự tác động từ trên qua những ứng xử nhanh hoặc cách xử lý sự cố. Nó khác với kỳ họp giữa mùa giải 2012, khi có 7 ông bầu bị chỉ mặt không nên cho tiền trọng tài nữa, sau đó VPF còn treo còi hai trọng tài mà không vấp phải sự phản ứng nào.
Mùa này thì VPF bỗng dưng co cụm lại và không còn ai đủ sức thực hiện kỷ luật mạnh tay. VPF dần dần bị lấn át bởi quyền hành của VFF qua việc ông Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ "trảm" hai ông trưởng, phó ban trọng tài trong ngày nghỉ và treo còi vô thời hạn đối với bốn trọng tài dù chứng cứ không có gì rõ ràng. Trong khi đó, Ban Tư vấn Đạo đức VPF thì rất nhiều lần gửi đơn kiến nghị về những trận đấu có "mùi khét" nhưng VFF vẫn lẳng lặng đến giờ chót mới "xử" Xi măng Xuân Thành Sài Gòn dẫn tới CLB này bỏ giải gây thiệt thòi cho nhiều đội bóng khác.
Rõ ràng trong cuộc chơi này, quyền lực của VPF không còn đầy đủ và thường bị chính cổ đông lớn nhất VFF "dằn mặt". Bầu Thắng là Chủ tịch VPF nhưng không còn có tiếng nói trọng lượng.
Sau mùa giải thứ hai nắm quyền tổ chức và điều hành giải, VPF không còn nhiều ưu thế tạo ra tính cách riêng cho mình vì sự phát triển của bóng đá Việt Nam. Bầu Thắng và các cộng sự trong ngôi nhà VPF vẫn miệt mài đi mãi mà chưa thành đường
Bài, ảnh: SONG HUY