10/04/2015 - 20:20

Chuyện những đồng tiền lẻ

Cách đây mấy hôm, tôi đi ăn sáng trên đường Trần Văn Hoài. Lúc ăn xong, chị chủ quán tính tiền ly trà đường và tô hủ tiếu 21.000 đồng. Tôi đưa tờ 100.000 đồng, chị chủ quán hỏi tôi có 1.000 đồng không đưa thêm để chị thối lại 80.000 chẵn. Tôi lắc đầu tỏ ý không có 1.000 lẻ. Chị chủ quán quay vào hộc lấy tiền và thối lại cho tôi 80.000 đồng thay vì chỉ 79.000 đồng, rồi nói: “Có 1.000 đồng hà, thôi chị bớt cho em luôn”. Lần khác, tôi đến rửa hình tại một cửa hiệu trên đường Hòa Bình. Sau khi lưu hình vào file và tính tiền, cô nhân viên phục vụ thông báo với tôi giá tiền rửa 9 tấm hình khổ 15x21 là 52.000 đồng. Trong lúc lu bu nhiều khách, cô nhân viên này chuyển hóa đơn của tôi sang cho cô nhân viên cạnh bên nhờ tính tiền giùm. Cầm hóa đơn lên, cô nhân viên thông báo giá 9 tấm hình là 53.000 đồng. Tôi hỏi lại: “Sao vừa nãy chị bên này nói giá 52.000 đồng giờ lại lên 53.000 rồi?”. Không thèm nhìn mặt tôi, cô nhân viên này trả lời cộc lốc: “Giá 9 tấm hình là 53.000 đồng, chị cho em thu tiền”… Đến lúc nhận hóa đơn tôi mới phát hiện giá mỗi tấm hình là 5.800 đồng, nếu nhân 9 tấm hình là 52.200 đồng. Thế nhưng mỗi nhân viên lại có cách làm tròn số khác nhau nên việc báo giá tiền cũng khác nhau.

Trong 2 tình huống tôi gặp phải, cả người bán hàng và nhân viên phục vụ đều muốn làm tròn số tiền để việc thanh toán nhanh chóng và tiện lợi. Dù số tiền lẻ 200 đồng hay 1.000 đồng giá trị không lớn nhưng lại thể hiện rất rõ cung cách phục vụ khách hàng của mỗi nơi. Thiết nghĩ, trong những trường hợp như thế, dù là làm tròn lên hay làm tròn xuống phần tiền lẻ thì người bán hàng phải vui vẻ giải thích để khách chấp nhận thay vì tỏ thái độ kém thân thiện như cô nhân viên cửa hàng rửa hình mà tôi đã gặp.

BẢO TRÂN (quận Ninh Kiều)

Chia sẻ bài viết