23/09/2015 - 20:15

“Đốt đời” – tình yêu có hiện hữu giữa thời thực dụng?

"Đốt đời" (NXB Trẻ - 2015) là truyện dài của nhà văn Đào Hiếu, khai thác sâu lối sống buông thả của giới trẻ hiện nay. Đề tài không mới nhưng cách viết tinh tế, giàu cảm xúc đã tạo nên những trang sách lôi cuốn người đọc.

"Ông"- 60 tuổi, tử tế, giàu có- bị "hớp hồn" bởi Thùy Vân, 25 tuổi, cô gái quê lên thành phố mưu sinh bằng nghề phụ quán cà phê, nhưng sớm nhiễm thói đua đòi và sống buông thả. Bảo- một tay ăn chơi, nghiện ngập, người tình của Vân- nhiều lần bày mưu cho cô "đào mỏ" những kẻ trồng "cây si" như "Ông".

 

Ba nhân vật chính tạo thành vòng tròn tình – tiền ngày càng không lối thoát và mở rộng. Đó là khi Bảo lừa hết tiền bạc, xe cộ- những thứ mà "Ông" đã sắm cho Vân- thì xuất hiện thêm Minh, cậu chủ trẻ của một tiệm Internet sẵn sàng sang tiệm để mua lại tất cả cho Vân. Minh – Vân trở thành nhân tình và thiết lập một đường dây bán ma túy đá để kiếm sống. Đường dây bị công an phá vỡ, Vân phải trả giá bằng 8 năm tù và người hết lòng giúp đỡ Vân lại chính là "Ông". Sự kiên trì và tình yêu chân thành của "Ông" khiến Vân rung động, quyết tâm làm lại cuộc đời. Thế nhưng, mọi chuyện không như là mơ…

"Đốt đời" hấp dẫn người đọc bởi chất liệu hiện thực phong phú, các nhân vật có cá tính mạnh, chi tiết sắc nét. Những trò ăn chơi, những thủ đoạn tình trường… được lột tả có phần trần trụi. Giữa sự căng thẳng ấy, những trang viết dịu lại với những vần thơ đầy cảm xúc của nhân vật "Ông" dành cho Vân, với sự yêu thương và bao dung của cha mẹ dành cho những đứa con lỗi lầm.

Câu chuyện không chỉ là lời cảnh báo trước những vấn nạn xã hội, sự sa ngã của giới trẻ mà còn thể hiện tình yêu sâu sắc. Vì sao một người trải đời như nhân vật "Ông" dù biết Vân đùa cợt tình cảm và lợi dụng tiền bạc, nhưng luôn giúp đỡ cô vô điều kiện? Đó là vì "Ai có thể cưỡng lại sự dịu dàng của một người nữ? Không kiểu cách, không trình diễn, đôi khi nó chỉ nhẹ như làn gió, mộc mạc như một bông hoa ven đường, hay ngơ ngác như giọt sương đọng trên ngọn cỏ… mà có thể làm mềm lòng đàn ông, huỷ diệt sức đề kháng, dập tắt lòng kiêu hãnh của họ" (trang 48). Tình yêu của "Ông" được khẳng định khi đã thức tỉnh Vân.

Tuy nhiên, câu chuyện rẽ hướng sang một nhân vật mới vào phần cuối. Đó là Ngọc – bạn tù với Vân – người mà "Ông" giúp chuyển thư đến gia đình để rồi khám phá ra một số phận khác. Ngọc có quá khứ dữ dội và cô độc hơn Vân nhưng Ngọc luôn biết nên đi con đường nào để bắt đầu cuộc sống mới.

Những tưởng câu chuyện sẽ có một cái kết đẹp nhưng đời luôn có những cơn sóng. Đó là khi "Ông"- Vân- Ngọc tiếp tục cuộc sống với những thử thách tình cảm mới. Đó chính là điểm khác biệt để truyện của Đào Hiếu không đi vào lối mòn và tác phẩm của nhà văn gần 70 tuổi này tiếp tục chinh phục độc giả sau nhiều năm vắng bóng trên văn đàn.

Cát Đằng

Chia sẻ bài viết